Vài dòng kết | Hệ thống Trung tâm Tiệc & Sự kiện Vạn Hoa
Hình ảnh minh họa truyện 8 nguyên tắc cưới được con gái tôi
Xem tiếp bài trong serieBài trước: Chương 14 (2/2): Điệu nhảy cuối

Khi cuốn sách 8 nguyên tắc hẹn hò con gái tôi được xuất bản, hai con gái của tôi đều tuyên bố là chúng sẽ không bao giờ nói với tôi nữa, điều này thật mỉa mai vì chúng đã từng bảo với tôi câu này nhiều lần trước đây rồi – mỗi lần chúng bảo là một lần nói. (Chúng thật sự rất cảm kích khi tôi chỉ ra điều này giúp chúng). Sự việc không được cải thiện khi cuốn sách được chuyển thể thành một chương trình truyền hình trên đài ABC và mỗi tuần một lần, các con tôi sẽ phải trả lời các câu hỏi về những thứ như “Bạn cảm thấy thế nào khi mẹ bạn đến trường để dạy giáo dục giới tính?” (Điều này đã không bao giờ xảy ra).

Giờ đây, tôi luôn tin rằng một trong những chức năng của người cha là làm cho các con mình phải ngượng ngùng, nhưng phải đến khi chiến công của các con bạn nổi tiếng đến cả những nơi như Pháp, Bỉ và Trung Đông (Nơi chương trình truyền hình đang được trình chiếu), và ở Indonesia, Nhật Bản và Bồ Đào Nha (mới có ba nước này là cuốn sách được xuất bản), tôi mới coi việc mình khiến các con ngượng ngùng là đi hơi xa một chút.

Vì vậy, vì các con tôi, hãy cho phép tôi được nhắc đến một câu hỏi mà chắc nhiều bạn sẽ băn khoăn về cuốn sách các bạn vừa đọc, đó là: “Tất cả những điều này có thực sự xảy ra không?”

Tôi thường nói, một người hài hước, một nhà văn khôi hài là một người thật, sống trong một thế giới ảo. Do đó, trong khi sự thật là tôi có nuôi rất nhiều chó, thì không một con nào trong số chúng đã viết thư cho tôi phàn nàn về lũ mèo, như có lần tôi đã kể trong một cột báo. Đôi khi tôi cố gắng cường điệu câu chuyện, để gia tăng hiệu ứng hài hước.

(Bố tôi nói dối đấy, các con tôi sẽ nói với bạn thế)

(Ông ấy không cho tôi ăn đủ no, chú chó của tôi cũng có thể thêm vào).

Một trong những cây viết hài vĩ đại nhất trong lịch sử – Dave Barry – có một câu nói nổi tiếng “Tôi không bịa những chuyện này” hoàn toàn đúng như vậy, bởi vì nếu không người ta sẽ đặt ra giả thuyết là những gì ông ấy viết chỉ là giả tưởng thôi.

Vậy, điều gì là thật, điều gì không trong 8 nguyên tắc hẹn hò con gái tôi? Chà, tôi chắc chắn rằng Chương Trình Phóng Tàu Apollo là có thật, một điều rồi nhé. Và tôi, giống như nhiều người khác, cũng có một ông bố và một bà mẹ về mặt sinh học. Nhưng còn những nhân vật như Tom, Moldy, Sam, Valerie, Chris, Judy, Priscilla… đều là những con người thật, được mô tả trong những trang giấy này? Con gái tôi có thực sự đính hôn ngay bên cạnh những cái nhà vệ sinh di động không? Người họ hàng Ted của tôi có phải đang trên đường chuyển đổi thành Người họ hàng Tina không?

Hình ảnh minh họa truyện 8 nguyên tắc cưới được con gái tôi

Như tôi đã nói, tôi cố tình phóng đại để tăng tính hài hước. Tôi có những người thân trong cuộc đời, nhưng tôi không bao giờ tiết lộ cuộc sống của họ, những sai lầm, tính cách hay tình trạng khó khăn của họ trong một cuốn truyện hài. Nếu tôi làm vậy, tôi sẽ làm tổn thương họ, và tôi sẽ nhận được một bức thư đầy giận dữ từ chú chó của mình.

Các tác giả thường được chỉ bảo rằng “hãy viết những gì bạn biết”. Ian Fleming đã từng là một điệp viên1 trước khi ông viết loạt truyện về điệp viên 007 James Bonds, cuốn sách đã được chuyển thể thành một trong những bộ phim thành công nhất lịch sử. (Nếu điều tương tự như thế đến với tôi, chà, thì cứ là thế). Không nghi ngờ là ông ấy đã vận dụng những kinh nghiệm của mình để sáng tạo ra những cốt truyện và những nhân vật cho cuốn tiểu thuyết của mình, nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói 007 có thật, mặc dù có nhiều người nghĩ tôi giống James Bond hơn chính tôi, và người ta có thể tranh cãi rằng nhân vật James Bond được xây dựng dựa trên hình tượng tôi và tôi cần được trả một khoản tiền nhỏ từ doanh thu của năm tập phim tiếp theo.

Tất nhiên, chưa ai gọi Ian Fleming là một nhà văn hài hước (mặc dù lời của bài hát chủ đề Goldfinger được coi là vui nhộn. Ý tôi là, “ông ấy yêu quá nhiều?” bạn đã bao giờ gặp Goldfinger chưa?” Tuy nhiên, Fleming lại bị các điệp viên khác buộc tội là đã viết lên sự thật, nhưng ông ấy đã nhào nặn được những sản phẩm của văn chương hư cấu – những thứ được mặc địa là bịa đặt. Do đó, viết những gì bạn biết cũng có nguy hiểm đấy – Bao nhiêu phần trăm sản phẩm hư cấu của bạn dựa trên sự thật?

Đây là những gì tôi biết. Tôi yêu các con mình và muốn những điều tốt nhất trong cuộc sống của chúng, mặc dù tôi luôn hy vọng mình không phải chi trả cho tất cả những thứ đó. Tôi bảo vệ chúng khỏi những hiểm nguy trần tục khi chúng lớn khôn (sử dụng các kỹ năng giống Bond của tôi) và trách nhiệm người cha của tôi còn bao gồm cả việc bảo vệ chúng và trách nhiệm người cha của tôi còn bao gồm cả việc chở che chúng hôm nay, che chắn cho chúng khỏi những xâm hại đời tư. Tôi không thể nghĩ được gì xâm phạm hơn nếu bố chúng lại viết chính xác một cái gì đó rất riêng tư về những mối quan hệ trong đời sống thực của chúng.

Vậy điều gì thực sự đã xảy ra?

Tôi nghĩ điều tốt nhất cho tất cả chúng ta là các bạn có thể nhìn nhận mỗi sự việc mà các bạn vừa đọc là hư cấu hoàn toàn. Dù sao đi nữa, đó cũng chính là những gì tôi nhìn nhận ở cuốn sách này.

W.BRUCE CAMARON,

Tháng Tám, 2007

  • Chú thích:

1 Ian Fleming đã từng làm việc cho Cơ quan tình báo Hải Quân trong cuộc Chiến Tranh Thế Giới lần thứ hai đã được đề cập trước đây. Mã tên của ông là 17F.

( Nguồn: Theo bản dịch từ page Vợ Chồng )


Xem tiếp bài trong serieBài trước: Chương 14 (2/2): Điệu nhảy cuối