Chương 14 (2/2): Điệu nhảy cuối | Hệ thống Trung tâm Tiệc & Sự kiện Vạn Hoa
Hình ảnh minh họa truyện 8 nguyên tắc cưới được con gái tôi
Xem tiếp bài trong serieBài trước: Chương 14 (1/2): Điệu nhảy cuốiBài tiếp: Vài dòng kết

Chúng tôi lại bắt đầu nhảy. “Tất nhiên là không rồi. Con có thể hủy đám cưới bất cứ lúc nào, ngay cả khi linh mục tuyên bố các con là vợ chồng. Đây là quy định chính thức của bố”.

“Con cảm ơn bố ạ”. Con bé dành cho tôi một cái hôn vội lên má.

“Con thực sự ổn chứ?”

“À, con nghĩ là con hơi dối trá một chút nếu nói là con không muốn có một lễ cưới“. Nó thừa nhận.

“Bố đoán bố sẽ nói dối nếu bố bảo là bố muốn”, tôi đáp lại.

“Nhưng một lễ cưới sẽ dẫn đến một cuộc hôn nhân, Marty và con không nên kết hôn, chúng con quyết định rồi”.

Bài hát kết thúc. Tôi cố gắng để sắp xếp lại các suy nghĩ, nhưng phải thú nhận là sau tất cả những gì xảy ra hôm nay, tôi không thể suy nghĩ được rõ ràng nữa. Tôi ôm con bé. “Bố tự hào là con đã đưa ra được một quyết định khó khăn, Valerie”, cuối cùng tôi nói, “và bố nghĩ đấy là những gì tốt đẹp nhất. Con sẽ tìm được một người đàn ông yêu con nhiều như Geoff yêu Sam vậy”.

Valerie hôn lên má tôi một lần nữa và quay lại ngồi cùng Marty.

“Bruce, mình ước gì cũng có thể nhảy như thế”, Tom nói với tôi khi tôi quay trở lại bàn. “Mình đoán là mình đã quá lo lắng rằng mọi người sẽ giễu cợt mình khi mình ra đó mất”.

“Thôi nào, Tom, cậu nên mời Emily xoay một vòng Không ai sẽ cười cậu khi cậu nhảy đâu”.

“Mình không biết vì họ đã giễu cợt cậu nhảy”.

“Tôi hiểu”, anh chàng ca sĩ nói oang oang vào tai chúng tôi, “rằng chúng ta có một thành viên trong gia đình, một ca sĩ hát rất, rất hay!”

“Chị họ Tina, cô có thể lên đây không?”

“Gì cơ? Ai nói với anh?” Tina hỏi.

“Thôi nào, lên đây và cho chúng tôi thấy giọng ca của cô đi”, anh chàng ca sĩ nài nỉ trong khi hoàn toàn không có một sự cổ vũ nào từ phía khán giả.

Tina cầm micro và bắt đầu hát Brother Love’s Travelling Salvation Show, bài hát của Neil Diamond, tác giả của dòng mở đầu “Đêm Nóng Tháng Tám”. Và bạn biết gì không? Cô ấy có thể hát được thật! (Sau đó, tôi phát hiện ra quả thực bây giờ Tina đang kiếm sống bằng nghề ca sĩ, cô ấy cũng đã đi tour khắp cả nước với cái tên Ted và Tina Turner).

Ở phần nghỉ giải lao tiếp theo, tôi để ý thấy Geoff đi về phía ban nhạc”.

“Chú rể!”, tay ghita điện chào đón. “Chúc anh hạnh phúc”.

“Mình có nghe nói về vụ lộn xộn lúc nãy, liên quan đến việc thanh toán bằng tiền mặt”.

“À, ừ”. Tay ghita điện nhìn Geoff thăm dò, băn khoăn không biết liệu Geoff có định khơi mào một cuộc tranh luận không.

“Xin lỗi vì điều đó. Các anh đã biểu diễn cho lễ cưới của em gái tôi vài tháng trước, nhưng không ai nói với tôi về chuyện tiền mặt cả”.

“Ồ, này, thoải mái đi, đừng lo việc đó”. Anh chàng chơi guitar gật gù nói.

“Tôi đoán khoản tiền đó cũng bị tính thuế?” Geoff hỏi.

“Chúng tôi rất cảm kích nếu anh hiểu được như vậy”, một thành viên trong ban nhạc nói.

“Ồ, tôi hiểu”, Geoff đồng tình, rồi đưa ra mấy tấm danh thiếp. Tôi tò mò cầm lấy một cái.

Geoffrey King

Kiểm toán viên đặc biệt

Sở thuế vụ

Các thành viên ban nhạc sững sờ nhìn nhau như thể Geoff vừa trao cho họ một quả lựu đạn sống vậy.

“Tôi sẽ đi nghỉ tuần trăng mật, nhưng khi tôi quay về, chắc chắn tôi sẽ rất muốn gặp lại các anh. Chúng ta sẽ có rất nhiều thắc mắc cần giải quyết, tôi thực sự muốn tìm hiểu xem các anh đã làm gì trong vài năm vừa qua”, Geoff nói vẫn với thái độ ôn tồn như trước, rồi gật đầu chào từng người đang bị sốc nặng trong ban nhạc. “Hẹn gặp lại các anh!”

Hình ảnh minh họa truyện 8 nguyên tắc cưới được con gái tôi

Đã đến giờ đóng cửa và tắt điện

Tôi còn nhảy với vài người nữa trong khi buổi tối dần trôi qua.

“Anh ổn chứ? Anh đang suy nghĩ chuyện gì à?” Sarah hỏi khi tôi hướng dẫn cô ấy nhảy.

“À, anh chỉ đang thắc mắc không biết phải làm thế nào với chỗ rượu dở khi bữa tiệc kết thúc?”

“Hãy nói thật với em”, cô ấy khẩn nài.

“À. Ừ, anh chỉ đang nghĩ là vài phút nữa con bé sẽ rời đi”.

“Nhưng chúng sẽ lại quay về mà”.

“Anh biết, nhưng mọi thứ sẽ khác hoàn toàn. Con bé giờ đã kết hôn rồi. Anh sẽ ghi khoản nợ cho cả hai đứa bây giờ. Sẽ không còn là giữa riêng anh và Sam, bây giờ sẽ là giữa anh, Sam và Geoff”.

“Và thi thoảng có em?” Sarah hài hước đề nghị. “Đó là những gì anh cho là ‘khác hoàn toàn’?”

“Không, tất nhiên sẽ có em. Ý anh là có người để làm bữa tối cho bố con anh”.

“Đừng mơ nhé”. Sarah lườm yêu tôi. “Nào, anh hãy nói chuyện với con bé đi. Anh đi mời con bé nhảy đi”.

Sam đang cười hạnh phúc khi xem lại đoạn băng quay lúc trước.

“Bố có thể nhảy với ngài Chủ tịch Ngân  hàng của bố không nhỉ?”

“Có chứ ạ! Con đã nhìn thấy bố nhảy, có vẻ như bố đã sáng tạo ra được khá nhiều bước nhảy mới!”

Tôi đã học được mánh của Tina và đưa 20 đô la cho anh chàng ca sĩ – tôi cũng phải nhớ là mình đã báo với Geoff về việc này. Khi Sam và tôi bước ra sàn nhảy, ban nhạc đã chơi một bài hát đặc biệt Colour My World, bài hát tôi từng hát cho Sam nghe để ru nó ngủ khi nó còn bé xíu.

“Con nhớ con đã phải cố gắng ngủ khi bố hát bài này”. Sam vui vẻ nói.

“Ha. Thật buồn cười. Ôi, xin lỗi con, bố lại giẫm lên chân con rồi”.

“Không sao mà bố. Bố, cảm ơn bố vì tất cả, nhất là lúc đó, bố biết không, khi bố nói sẽ không sao nếu con hủy bỏ hôn lễ vào phút cuối. Nhờ thế, mọi áp lực trong con tan biến hết”.

“Bố là một ông bố khôn ngoan mà”, tôi đồng tình.

“Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong đời con”.

“Bố cũng vậy, con yêu”.

“Thật ạ?” Sam nhìn tôi, đôi mắt ướt sũng.

“Con sẽ luôn là con gái bé bỏng của bố, bố ạ”.

“Và bố sẽ luôn là bố của con, Sam. Đừng bao giờ quên điều đó nhé!”

“Con sẽ không quên”.

“Đừng để Geoff quên điều đó nữa”.

“Anh ấy sẽ không quên”.

“Thật đấy”.

“Bố”.

Bố con tôi cùng nhảy một lát trong yên lặng. Một lần khi Sam bốn tuổi, tôi đã đưa con bé đi dự một lễ cưới và tôi đã nhấc nó lên, cùng nhảy với nó trước cả ban nhạc. Con bé đã rất xúc động với những ánh đèn và bộ váy đẹp mắt, rồi nó nhanh chóng ngả đầu vào vai tôi ngủ ngon lành. Tôi giữ thân hình nhỏ bé và mong manh của con bé, và đã thề đến cả lần thứ hàng ngàn rằng tôi sẽ luôn ở bên để bảo vệ con gái mình.

Và tôi lại làm thế một lần nữa, ở đây, giữ con bé trong tay mình trên sàn nhảy, tự nhủ với bản thân rằng dù chuyện gì có xảy ra, tôi vẫn sẽ luôn ở bên để bảo vệ con gái mình.

Bài hát kết thúc thì cũng là lúc Sam chào tạm biệt tôi: “Con đi đây bố ạ. Đến lúc con và Geoff phải đi rồi”.

“Được rồi, Sam”. Tôi nghẹn ngào nói.

“Con yêu bố, bố ạ”.

“Bố cũng yêu con, Sam. Tạm biệt con!” Tôi rền rĩ nói với một giọng quá nhỏ đến nỗi ngay bản thân tôi cũng không nghe thấy. Và rồi, chiếc Limousine khởi động, lao xuống đường, Sam và Geoff giơ tay ra khỏi cửa xe vẫy chào. Tôi chỉ muốn chạy theo và hét lên: “Chờ đã, tôi chưa sẵn sàng!” nhưng tôi lại đứng lặng người.

Lát sau, đám đông quay vào để nhảy tiếp, nhưng tôi còn đứng đó và nhìn theo ánh đèn sau của chiếc Limousine khuất dần khỏi tầm mắt.

Tôi quay sang, Sarah vẫn đứng cạnh tôi. “Đưa anh về nhà đi em”, tôi nói với cô ấy.

( Nguồn: Theo bản dịch từ page Vợ Chồng )


Xem tiếp bài trong serieBài trước: Chương 14 (1/2): Điệu nhảy cuốiBài tiếp: Vài dòng kết